intTypePromotion=1
zunia.vn Tuyển sinh 2024 dành cho Gen-Z zunia.vn zunia.vn
ADSENSE

mối tình của chàng nhạc sĩ: phần 2

Chia sẻ: Tiên Trương | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:102

83
lượt xem
4
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

tiếp nối phần 1 của "mối tình của chàng nhạc sĩ". phần 2 có nội dung từ "...trong lúc ấy tôi đã không nghĩ đến những ngày nghỉ và lòng yêu thích việc du hành của muoth...sau khi tôi đã để tâm vào ngôi nhà và giúp đỡ mẹ cậu tất cả mọi sự, nay lại bị tống ra đường...". mời các bạn đón đọc.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: mối tình của chàng nhạc sĩ: phần 2

MỐI TÌNH CỦA CHÀNG NHẠC SĨ<br /> Hermann Hesse<br /> <br /> Chương 5<br /> Trong lúc ấy tôi đã không nghĩ đến những ngày nghỉ và lòng yêu thích<br /> việc du hành của Muoth. Anh ta rất hài lòng về dự định cho đại nhạc kịch<br /> của tôi và hứa hẹn giúp tôi theo khả năng có thể được, nhưng anh bận rộn<br /> với các chương trình du lịch và hứa chỉ có thể hoàn tất phần vụ của anh ta<br /> vào mùa thu. Tôi đã sao sẵn phần riêng của anh ta. Anh ta lấy đem theo và<br /> như thường lệ tôi không nghe gì cả ở anh ta trong tất cả những tháng đó.<br /> Vậy là chúng tôi đã có một thời gian nghỉ ngơi. Hiện tại thì một tương<br /> giao rất thú vị đã tồn tại giữa tôi và Gertrude. Tôi tin rằng kể từ lúc ở bên<br /> cạnh đàn dương cầm đó, nàng đã hoàn toàn biết rõ việc gì xảy ra bên trong<br /> người tôi, nhưng nàng không bao giờ nói một lời và cũng không đối xử khác<br /> với tôi trong bất cứ cách nào. Nàng không chỉ thích âm nhạc tôi mà thôi,<br /> nàng cũng thích tôi nữa, và cảm thấy như tôi đã cảm thấy, rằng đã có một<br /> mối ràng buộc giữa chúng tôi và một cảm giác của sự hiểu biết hỗ tương và<br /> cảm tình. Thái độ của nàng đối với tôi vì thế là ân cần và thân hữu, nhưng<br /> không đam mê. Có lúc điều đó đã đầy đủ cho tôi và tôi giữ im lặng, những<br /> ngày thoả mãn trong sự đồng hành của nàng, nhưng nhiệt tình chẳng mấy<br /> chốc luôn luôn nổi dậy cũng như cái yếu tố thêm vào giữa chúng tôi, và sự<br /> thân mật của nàng có vẻ chỉ giống như lòng bác ái đối với tôi và nó đã hành<br /> hạ tôi tkhi thấy rằng những lượn sóng của tình yêu và khát vọng từng tràn<br /> ngập người tôi thì là tha hóa và khó chịu đối với nàng. Thường khi tôi đã<br /> đánh lừa mình và cố cưỡng bức mình là nàng có một khí chất bình thản và<br /> lãnh đạm. Song trong tâm hồn tôi, tôi cảm thấy điều đó không đúng, và tôi<br /> đã biết Gertrude quá đủ để mà biết rằng tình yêu cũng sẽ đưa nàng vào sự<br /> liều mạng và những xúc cảm rối loạn nữa. Sau này tôi thường nghĩ ngợi về<br /> điều đó và cảm thấy rằng nếu tôi đã bắt lấy nàng bằng cơn bão tố, đã chiến<br /> đấu cho nàng, và kéo nàng về với tôi với tất cả sức mạnh của tôi thì nàng hẳn<br /> đã theo tôi và đã hợp với tôi mãi mãi rồi. Nhưng tôi đã không tin ở thái độ<br /> thú vị của nàng với tôi, và khi nàng dịu dàng và bộc lộ cảm tình với tôi thì<br /> <br /> tôi đã gán cho đó là lòng giao cảm phi khát vọng thông thường. Tôi không<br /> thể tống khỏi người tôi cái ý nghĩ là nếu nàng thích một người đàn ông hấp<br /> dẫn, khoẻ mạnh nhiều cũng như nàng thích tôi, thì nàng không thể nào duy<br /> trì mối tương giao dựa trên cái tình thân hữu lặng lẽ này lâu dài đến như vậy.<br /> Thế thì không phải là hiếm hoi cho tôi để đưa ra những giờ cảm nghĩ rằng tôi<br /> sẽ thay đổi âm nhạc của tôi và tất cả điều đó là cái giá trị cho tôi một cái<br /> chân ngay thẳng và một bộ dạng vui tươi.<br /> Vào lúc đó Teiser lại kéo tôi đến gần hơn với ông ta. Ông ta không thể<br /> thiếu được tác phẩm của tôi, và vì vậy ông là người thứ hai biết được sự bí<br /> mật của tôi và trở nên quen thuộc với bản văn lời đại nhạc kịch và các dự<br /> định của tôi cho một vở đại nhạc kịch. Ông ta rất thận trọng về tất cả chuyện<br /> đó và đem tác phẩm về nhà nghiên cứu. Khi ông trở lại, gương mặt giống<br /> như con trẻ của ông với bộ râu đẹp đẽ đỏ ửng với thích thú và kích thích về<br /> âm nhạc.<br /> - Vở đại nhạc kịch của anh sẽ là một cái gì! – ông ta kêu lên với sự kích<br /> thích – Tôi có thể đã cảm thấy khởi khúc trên đầu các ngón chân tôi. Nào,<br /> hãy đi uống rượu chơi, anh ranh con. Nếu không cho là tự mãn quá thì tôi sẽ<br /> đề nghị rằng chúng ta uống để mừng cho tình thân hữu nữa, nhưng tôi không<br /> muốn bắt buộc anh.<br /> Tôi sẵn sàng chấp thuận lời mời và chúng tôi đã có một bữa tối thú vị với<br /> nhau. Vì lẽ đây là lần đầu tiên Teiser đưa tôi về nhà với ông. Em gái ông,<br /> người bị bỏ lại một mình sau khi mẹ nàng qua đời, vừa mới đến ở với ông ta.<br /> Teiser không thể nói một cách đủ cao xa về sự an lạc ở việc thay đổi nhà của<br /> ông sau những năm dài sống độc thân của ông ta. Em gái ông là một cô gái<br /> im lặng thú vị, với cặp mắt sáng rỡ như con trẻ cũng như anh nàng. Nàng<br /> được gọi là Brigitte. Nàng bưng đến cho chúng tôi bánh và rượu vang trong<br /> của nước Áo, cũng có một hộp xì gà Virginia điếu dài. Chúng tôi uống ly<br /> rượu đầu tiên chúc mừng sức khoẻ cho nàng và ly thứ hai cho tình bằng hữu<br /> tốt đẹp của chúng tôi, và trong khi chúng tôi ăn bánh, uống rượu vang và hút<br /> thuốc, Teiser đi lại một cách thích thú trong phòng. Thoạt tiên ngồi xuống<br /> bên đàn dương cầm, rồi trên trường kỷ với cây đàn tây ban cầm, rồi đến cuối<br /> <br /> bàn với cây vĩ cầm của ông ta, và chơi bất cứ điệu nhạc nào thích thú hiện<br /> trong đầu ông lúc đó. Ông ta cũng hát nữa và cứ mắt sáng của ông lấp lánh<br /> và tất cả đều cống hiến cho tôi và cho vở đại nhạc kịch. Hình như em gái ông<br /> cũng có cùng dòng máu ấy trong huyết quản nàng và quả quyết là ông không<br /> kém gì Mozart. Các điệu nhạc từ Magic Flute và những đoạn trích từ Don<br /> Gionvanni thỉnh thoảng được chêm vào bởi cuộc đàm thoại và cụng ly, đã<br /> vang vọng qua căn nhà nhỏ, được đệm nhạc một cách diễm lệ bởi anh nàng<br /> bằng vĩ cầm, dương cầm hoặc tây ban cầm hoặc cả đến chỉ bằng huýt gió.<br /> Tôi vẫn còn tham dự như một vĩ cầm thủ trong ban nhạc cho mùa hè ngắn<br /> ngủi, nhưng đã yêu cầu cho tôi được nghỉ vào mùa thu, khi tôi đã ao ước<br /> dành tất cả thì giờ và năng lực của tôi cho tác phẩm của tôi. Ông nhạc<br /> trưởng, đã bực bội vì việc tôi ra đi, và rất thô lỗ với tôi về sau đó, nhưng<br /> Teiser đã giúp tôi một cách lớn lao để chống đỡ tôi và để vượt lên trên điều<br /> đó.<br /> Với sự giúp đỡ của người bạn trung thành này, tôi đã làm việc ở chỗ phân<br /> tấu nhạc cho vở đại nhạc kịch của tôi. Trong khi kính trọng các ý tưởng của<br /> tôi, một cách nghiêm khắc ông ta đã tìm ra được tất cả những lầm lỗi về kỹ<br /> thuật. thường khi ông ta trở nên hoàn toàn bực bội và khiển trách tôi y như<br /> một nhạc trưởng nói toạc móng heo, cho đến khi cái phần khả nghi mà tôi<br /> thích mà muốn được giữ lại đã bị bôi xoá và thay đổi. Ông ta luôn luôn sẵn<br /> sàng với những ví dụ bất kỳ lúc nào tôi ngờ vực. Khi tôi giả vờ có một cái gì<br /> không thoả lòng hoặc không đủ liều lĩnh, thì ông đã phân khúc cho tôi với<br /> những đoạn hợp tấu và chỉ cho tôi Mozart hoặc Lortzing đã điều khiển<br /> chúng như thế nào, và chứng tỏ với tôi rằng sự do dự ngần ngại của tôi là<br /> chết nhát, hoặc sự liều lĩnh ngu xuẩn tối tăm của tôi. Chúng tôi đã tru tréo<br /> lẫn nhau, đã bàn cãi và trở nên kích thích, và nếu nó có cho thấy rằng trong<br /> căn nhà của Terser, Brigitte đã lắng nghe chúng tôi một cách chú ý, đi đi lại<br /> lại với rượu vang, xì gà và dọn dẹp sạch sẽ nhiều giấy nhạc bị vò xé, vứt bỏ<br /> một cách cẩn thận và giao cảm. sự ngưỡng mộ của nàng với tôi cũng ngang<br /> với tình cảm của nàng dàng cho người anh nàng, đối với nàng thì tôi là một<br /> nhạc sư đại tài. Mỗi chủ nhật tôi đều được mời dùng cơm trưa tại nhà Teiser.<br /> Sau bữa ăn, dẫu rằng chỉ có một dải mây màu xanh nhỏ tí trên bầu trời,<br /> <br /> chúng tôi cũng bắt xe điện đi ra ngoại ô thành phố. Rồi chúng tôi bách bộ<br /> qua những ngọn đồi và qua những khu rừng, chuyện trò và ca hát, và anh em<br /> Teiser thường hò theo điệu hò quê hương của họ.<br /> Một lần chúng tôi dừng lại để ăn qua loa tại một chiếc quán trong vườn<br /> khu làng, nơi mà âm nhạc vui tươi của vũ điệu miền quê vọng đến chúng tôi<br /> qua cách cánh cửa sổ mở rộng. Khi chúng tôi đã ăn xong và ngồi nghỉ ngơi<br /> bên cạnh ly rượu táo của chúng tôi, Brigitte lẻn qua căn nhà và đi vô trong.<br /> Chúng tôi đã thấy nàng làm chuyện này và chẳng mấy chốc sau đó chúng tôi<br /> thấy nàng khiêu vũ bên kia cửa sổ, tươi thắm và lấp lánh như buổi sáng mùa<br /> hè. Khi nàng trở về, Teiser điểm ngón tay chỉ mặt nàng và nói nàng cũng nên<br /> hỏi ông ta để đi chứ. Bấy giờ nàng mặt mày đỏ rần và trở nên luống cuống,<br /> cúi đầu một cách tự vệ và nhìn đến tôi.<br /> - Có việc gì thế? – anh nàng hỏi.<br /> - Không có gì cả - nàng nói – nhưng do tình cờ tôi đã thấy nàng làm cho<br /> ông ta nhận ra ý nghĩa của cái liếc nhìn của nàng như thế nào. Teiser nói:<br /> - Ồ, dĩ nhiên.<br /> Tôi không nói gì cả, nhưng có vẻ như là lạ lùng cho tôi thấy sự bối rối của<br /> nàng bởi vì nàng đã khiêu vũ trong khi tôi có đấy. Vì rằng lần thứ nhất tôi<br /> chợt nghĩ rằng những cuộc bách bộ của họ cũng sẽ nhanh hơn và lâu hơn nếu<br /> tôi không có đấy để cản trở họ, và sau đó tôi chỉ thỉnh thoảng mới nhập bọn<br /> với họ vào những cuộc nhàn tản vào ngày chủ nhật của họ mà thôi.<br /> Khi đã hoàn tất cái phần giọng nữ kim như khả dĩ có thể có được,<br /> Gertrude đã chú ý là tôi miễn cưỡng từ bỏ những cuộc thăm viếng thường<br /> xuyên của tôi với nàng và những thì giờ thú vị của chúng tôi có ở bên nhau<br /> cạnh dương cầm, và tuy vậy tôi vẫn còn quá e thẹn để xin lỗi cho sự tiếp tục<br /> của cuộc thăm viếng ấy. Bấy giờ nàng làm tôi ngạc nhiên với đề nghị là tôi<br /> sẽ thường xuyên đến thăm nàng để đệm cho nàng hát, và hiện nay tôi đã đến<br /> nhà nàng hai hoặc ba lần trong tuần vào các buổi tối. thân phụ nàng đã vui<br /> lòng ở sự thân hữu của nàng với tôi. Gertrude đã mất mẹ khi nàng còn niên<br /> <br /> thiếu, nàng là nữ chủ nhân của căn nhà và thân phụ nàng để nàng làm theo ý<br /> của nàng trong mọi sự.<br /> Khu vườn có đầy cái rực rỡ của nó. Có vô số bông hoa, và những con<br /> chim hót líu lo xung quanh căn nhà im vắng. Khi tôi từ đường cái bước vào<br /> khu vườn và đi qua những bức tượng cũ kĩ đen đúa vòng đến căn nhà, được<br /> phủ vây bởi cái màu xanh biêng biếc, mỗi lần như thế đối với tôi cũng hệt<br /> như bước vào một đền thờ nơi mà những âm thanh và những đồ vật của thế<br /> giới chỉ có thể thâm nhập với một cấp độ nhỏ nhoi. Đàn ong bay vo ve trên<br /> các cành hoa trước cửa sổ, ánh mặt trời và những cái bóng râm mát của tất cả<br /> cây lá in lốm đốm trong phòng, và tôi ngồi bên đàn dương cầm Gertrude hát.<br /> Tôi lắng nghe giọng nàng vút lên dễ dàng và không cố gắng, và khi sau bài<br /> hát chúng tôi nhìn nhau và mỉm cười thì đó là trong sự hợp nhất và cách thức<br /> tin cậy như thể giữa anh và em. Vào những lúc này tôi thường hay cảm thấy<br /> rằng tôi chi còn chìa tay tôi ra để bắt lấy hạnh phúc của tôi và có nó vĩnh<br /> viễn, và tuy vậy tôi hãy chưa vội làm như vậy, bởi vì tôi muốn chờ đợi cho<br /> đến khi nàng cũng chứng tỏ một vài dấu hiệu khát vọng và mong mỏi.<br /> Nhưng Gertrude hình như đã bằng lòng và không ao ước bất cứ điều gì khác<br /> nữa. thật thế, thường khi đối với tôi thì có vẻ như nàng không muốn làm tan<br /> vỡ mối tương giao êm ả này và quấy rầy cái thời kỳ xuân sắc của tình bằng<br /> hữu của chúng tôi.<br /> Nếu tôi thất vọng về việc này, thì đã có một niềm an ủi cho tôi khi biết<br /> rằng nàng đã chú trọng một cách sâu xa đến âm nhạc của tôi dường nào,<br /> nàng cũng đã hiểu biết tường tận và lấy làm hãnh diện về âm nhạc ấy như<br /> thế nào.<br /> Sự vụ này kéo dài cho đến tháng sáu. Lúc bấy giờ Gertrude và thân phụ<br /> nàng đi về miền núi. Tôi trở lại đàng sau, và hễ khi nào tôi đi qua căn nhà<br /> nàng, tôi đều thấy nó đứng trống trải đằng sau những cây dương ngô đồng,<br /> với cánh cổng khoá kín lại. Nỗi đau đớn trở lại, nảy nở dần lên và theo tôi đi<br /> vào đêm tối.<br /> Vào các buổi tối, tôi đi đến nhà anh em Teiser, gần như luôn luôn có nhạc<br /> <br />
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2