intTypePromotion=1
zunia.vn Tuyển sinh 2024 dành cho Gen-Z zunia.vn zunia.vn
ADSENSE

sứ giả của thần chết: phần 2 - nxb văn hóa thông tin

Chia sẻ: Nguyễn Thị Hiền Phúc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:191

85
lượt xem
4
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

phần 2 từ chương 16. câu chuyện bắt đầu từ "thiệp mời ghi: “Đại sứ cộng hoà xã hội chủ nghĩa rumani mong bà có mặt để dự buổi tiệc cốc tai và ăn tối tại toà đại sứ, 1607 Đường số 23, vào lúc 7 giờ 30 chiều. cà vạt đen, rsvp 232- 6593”..." mời các bạn cùng tham khảo chi tiết nội dung tài liệu.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: sứ giả của thần chết: phần 2 - nxb văn hóa thông tin

Chương 16<br /> Thiệp mời ghi: “Đại sứ cộng hoà xã hội chủ nghĩa Rumani mong bà có mặt để dự<br /> buổi tiệc cốc tai và ăn tối tại Toà đại sứ, 1607 Đường số 23, vào lúc 7 giờ 30<br /> chiều. Cà vạt đen, RSVP 232- 6593”.<br /> Mary nghĩ đến lần trước nàng đến viếng Toà đại sứ ấy và nàng đã cư xử ngốc<br /> nghếch như thế nào. Mà thôi, việc ấy sẽ không tái diễn. Mình đã quà khỏi tất cả<br /> những điều ấy. Bây giờ mình là một phần của sân khấu Washington rồi.<br /> Nàng mạc bộ đồ mới mua, một chiếc áo cho buổi chiều bằng nhung đen với tay<br /> áo dài. Nàng mang đôi giày cao cổ lụa đen và một xâu chuỗi ngọc trai.<br /> Beth lên tiếng nói:<br /> - Mẹ trông xinh hơn Madonna đấy!<br /> Mary ôm lấy nó.<br /> - Mẹ lo lắm. Hai con ăn tối trong phòng ăn dưới lầu rồi có thể lên xem truyền hình.<br /> Mẹ sẽ về sớm. Ngày mai tất cả chúng ta sẽ đi thăm nhà của Tổng thống<br /> Washington tại núi Vernon!<br /> - Chúc mẹ vui vẻ.<br /> Điện thoại reo. Đó là thư ký tổ công tác.<br /> - Thưa bà đại sứ. Ông Stickley đang đợi bà ở hành lang.<br /> - Mình ước gì được đi một mình, - Mary nghĩ thế. - Mình không cần ông ta hoặc ai<br /> khác để mình khỏi phiền phức.<br /> Toà đại sứ Rumani trông hoàn toàn khác hẳn lần trước như Mary đã trông thấy.<br /> Có một bầu không khí tiệc tùng đã thiếu vắng trong chuyến đi thăm lần trước của<br /> nàng. Họ được Gabriel Stoica, phó trưởng phái bộ tiếp đón ở cửa.<br /> - Chào ông Stickley. Thật là thú vị được gặp ông.<br /> James Stickley gật đầu về phía Mary.<br /> - Cho phép tôi được giới thiệu đại sứ của nước chúng tôi.<br /> Chẳng có dấu hiệu nào to vẻ nhận ra nàng trên nét mặt của Stoica.<br /> <br /> - Hân hạnh được gặp bà, bà Đại sứ. Xin theo tôi!<br /> Trong khi họ bước xuống hành lang, Mary nhận thấy tất cả các phòng đều sáng<br /> rực và thật ấm áp. Từ trên lầu nàng có thể nghe những giai điệu của một ban<br /> nhạc nhỏ. Khắp nơi đều có các chậu hoa.<br /> Đại sứ Corbescue đang nói chuyện với một nhóm người khi ông ta trông thấy<br /> James Stickley và Mary Ashley đến gần.<br /> - À, chào ông Stickley!<br /> - Chào ngài đại sứ. Cho phép tôi được giới thiệu đại sứ Hoa Kỳ tại Rumani!<br /> Corbescue nhìn Mary và nói một cách bình thản:<br /> - Tôi hân hạnh được gặp bà.<br /> Mary mong đợi một tia lấp lánh trong mắt ông ta. Nó không bao giờ có cả.<br /> ° ° °<br /> Có một trăm người tại bữa ăn tối. Đàn ông mặc véttông dạ tiệc và phụ nữ phục<br /> sức đẹp đẽ trong những chiếc áo kiểu Luis Estévez và Osear de la Renta. Chiếc<br /> bàn lớn mà Mary đã trông thấy trên lầu trong chuyến viếng thăm trước đã được<br /> tăng cường thêm nửa chục chiếc bàn nhỏ hơn chung quanh. Các người hầu mặc<br /> chế phục đi quanh căn phòng với những khay champagne.<br /> - Bà thích uống không? - Stickley hỏi.<br /> - Không, cám ơn ông, - Mary nói. - Tôi không uống.<br /> - Thật à? Thực là khốn khổ.<br /> Nàng nhìn ông ta bối rối.<br /> - Tại sao?<br /> - Bởi vì đấy là một phần công việc. Tại mỗi bữa tiệc ngoại giao mà bà tham dự,<br /> sẽ có những ly rượu chúc mừng. Nếu bà không uống, bà sẽ làm phật ý chủ nhân.<br /> Thỉnh thoảng bà phải hớp một ngụm.<br /> - Tôi sẽ nhớ, - Mary nói.<br /> Nàng nhìn qua căn phòng và kia là Mike Slade. Nàng không nhận ra ông ta trong<br /> <br /> một lúc.<br /> Ông ta đang mặc một chiếc véttông dạ tiệc và nàng phải công nhận rằng ông ta<br /> không phải không hấp dẫn trong bộ đồ buổi chiều. Cánh tay ông ta đang quàng<br /> qua một cô tóc hoe khêu gợi sắp ngã vì chiếc áo của ả. “Rẻ mạt” - Mary nghĩ thế.<br /> - Đúng là năng khiếu của ông ta: Mình không biết ông ta đang đợi bao nhiêu cô<br /> gái cho ông ta tại Bucarest nhỉ.<br /> Mary nhớ lại lời của Mike: “Bà là một người không chuyên, bà Ashley ạ. Nếu có ai<br /> muốn trả thù bà, có lẽ họ sẽ đưa bà làm Đại sứ tại Iceland đấy” - “Thằng đểu”.<br /> Trong lúc Mary nhìn ông ta, đại tá Mc Kinney, trong bộ đại lễ, bước đến bên Mike.<br /> Mike tạm biệt cô gái tóc hoe và bước đến một góc phòng với vị đại tá “Mình sẽ<br /> phải quan sát cả hai, - Mary nghĩ thế”.<br /> Một người hầu đi ngang qua với rượu champagne.<br /> - Tôi nghĩ rằng tôi sẽ uống một ly, - Mary lên tiếng.<br /> James Stickley nhìn nàng uống cạn.<br /> - Được rồi. Đã đến lúc bắt đầu khai thác căn phòng.<br /> - Khai thác căn phòng à?<br /> - Nhiều công việc được hoàn thành ở những bữa tiệc này. Đấy là lý do các Toà<br /> đại sứ tổ chức tiệc tùng.<br /> Mary trải qua một giờ nữa để được giới thiệu với các vị đại sứ, thượng nghị sĩ,<br /> thống đốc và một số nhân vạt chính trị có thế lực nhất cả Washington. Rumani đã<br /> trở thành một nhãn hiệu nóng bỏng và hầu hết mọi người quan trọng đều cố gắng<br /> nhận được giấy mời đến dự buổi tiệc của Toà đại sứ. Mike Slade đến gần James<br /> Stickley, tay ôm cô gái tóc hoe.<br /> - Chào ông, - Mike vui vẻ nói, - Tôi muốn ông gặp Debbie Dennison. Đây là<br /> James Stickley và Mary Ashley.<br /> Thực là một cú tát cố ý. Mary nói mát, - Đại sứ Ashley đấy.<br /> Mike đưa tay vỗ trán.<br /> - Xin lỗi, Đại sứ Ashley.<br /> Bố của cô Dennison cũng là đại sứ nữa. Ông ấy là một nhà ngoại giao chuyên<br /> <br /> nghiệp, dĩ nhiên. Ông ấy đã phục vụ nửa chục quốc gia trong vòng 25 năm qua.<br /> Debbie Dennison nói:<br /> - Đấy là một cách tuyệt vời để trưởng thành đấy.<br /> Mike nói:<br /> - Debbie đã đi nhiều!<br /> - Vâng, - Mary điềm đạm nói. - Tôi chắc vậy.<br /> Mary khẩn cầu khỏi phải ngồi cạnh Mike trong bữa ăn tối và những lời khẩn cầu<br /> của nàng đã được chấp thuận. Ông ta ở một bàn khác, cạnh cô gái tóc hoe gần<br /> như bán khoả thân. Có một chục người ở bàn Mary. Một số là những khuôn mặt<br /> quen thuộc nàng đã trông thấy ở bìa các tạp chí và trên truyền hình, James<br /> Stickley ngồi đối diện với Mary. Ngưởi đàn ông bên trái Mary nói một thứ ngôn<br /> ngữ thần bí mà Mary không thể nào hiểu được. Bên phải nàng là một người đàn<br /> ông tóc hoe, trung niên gầy và cao, với khuôn mặt hấp dẫn, nhạy cảm.<br /> - Tôi hân hạnh được ngồi cạnh bà, - Ông ta bảo Mary. - Tôi là một người nồng<br /> nhiệt hâm mộ bà. - Ông ta nói bằng một giọng Bắc Âu nhẹ nhàng.<br /> - Cám ơn ông. - Một kẻ hâm mộ điều gì nơi mình? - Mary tự hỏi.“Mình chưa làm<br /> gì cả”.<br /> - Tôi là Olaf Peterson, tuỳ viên văn hoá Thuỵ Điển!<br /> - Tôi rất sung sướng được gặp ông, ông Peterson.<br /> - Bà đã đến Thuỵ Điển chưa?<br /> - Chưa. Nói thật với ông, thực sự tôi chưa đi đâu cả!<br /> Olaf Peterson mỉm cười.<br /> - Vậy thì có thật nhiều nơi có cách chiêu đãi riêng cho họ.<br /> - Có lẽ có ngày con tôi và tôi sẽ đi thăm đất nước của ông đấy.<br /> - A, bà có con à? Chúng nó bao nhiêu tuổi rồi?<br /> - Tim mười tuổi và Beth mười hai. Tôi sẽ cho ông xem!<br /> <br /> Mary mở ví và lấy ra những bức ảnh chụp nhanh của con nàng. Phía đối diện,<br /> James Stickley lắc đầu không chấp nhận.<br /> Olaf Peterson xem các bức ảnh chụp nhanh.<br /> - Những đứa trẻ đẹp đấy! - Ông ta reo lên, trông giống mẹ đấy. - Chúng có đỏi<br /> mắt của bố đấy!<br /> Nàng và Edward thường hay có luận điệu chế giễu về chuyện mấy đứa con giống<br /> ai.<br /> - Beth sẽ là một trang tuyệt sắc như em đấy! - Edward sẽ nói như thế. - Anh<br /> không biết Tim trông giống ai. Em có chắc nó là của anh không? Và cuộc tranh<br /> luận để đùa của họ sẽ chấm dứt bàng việc làm tình.<br /> Olaf Peterson đang nói điều gì đấy với nàng.<br /> - Xin lỗi, ông nói gì?<br /> - Tôi nói rằng tôi có đọc về việc chồng bà tử nạn ôtô. Tôi lấy làm tiếc. Có lẽ rất<br /> khó khăn cho một người phụ nữ cô đơn không có người đàn ông.<br /> Giọng ông ta đầy vẻ thương cảm.<br /> Mary đưa ly rượu trước mặt nàng lên và hớp một ngụm. Nó lạnh và làm nàng dịu<br /> lại. Nàng uống cạn ly. Nó được một người hầu bàn mang găng trắng đi qua lại<br /> sau lưng thực khách rót đầy lại ngay.<br /> - Khi nào bà nhận nhiệm sở tại Rumani? - Peterson hỏi.<br /> - Tôi được cho biết rằng chúng tôi sẽ đến đấy trong vài tuần nữa. - Mary nhặt ly<br /> rượu lên. - Đến Bucarest. - Nàng uống. Rượu thật ngon và mọi người đều biết<br /> rằng nồng độ của rượu thấp.<br /> Khi người hầu bàn đề nghị rót đầy lại, nàng sung sướng gật đầu. Nàng nhìn<br /> quanh căn phòng, tất cả những vị khách đều ăn mặc đẹp đẽ đang nói hàng chục<br /> thứ tiếng khác nhau và nàng nghĩ: “Họ không tổ chức tiệc tùng như thế này tại thị<br /> trấn Junction cổ kính. Không? thưa ngài. Kansas khô như một khúc xương.<br /> Washington ướt át như một… Washington ướt át như gì nhỉ? Nàng cau mày cố<br /> gắng suy nghĩ.<br /> - Bà có xạo không? - Olaf Peterson lên tiếng hỏi.<br /> Nàng đập lên cánh tay ông ta.<br /> <br />
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2